HYEC
 
 
 
 
Khai giảng Dancesport tháng 09.2008
Dancesport Cơ bản:19h45 - 19.09.2008
Nâng Cao:

17h45 - 20.09.2008

Ballroom Technique:

19h45 - 03.09.2008  - SW

19h45 - 21.09.2008 - Tango

   Xem chi tiết... 


Trang chủ Lời trái tim HYEC của tôi Không chỉ là '' khiêu vũ như bạn từng mơ ''
Không chỉ là '' khiêu vũ như bạn từng mơ ''
Viết bởi Wings,Sergechrono85   

Wings - 16/05/2004
Cẩm Vân
Thư ngỏ ! Hôm nọ em có nghe anh Ted nói về một số chương trình vì "vì trẻ em", nghe anh TED tâm sự về HYEC và qua các hoạt động của HYEC : từ CLB Tiếng Anh, đến CLB Dancing (trên Tăng Bạt Hổ), thì thật sự em mới thấy rằng HYEC thật sự là 1 gia đình nhỏ , là nơi mà có thể làm được nhiều thứ không chỉ cho bản thân mình mà còn cho cả những người khác. Và em luôn ủng hộ những chương trình ấy và tất cả những gì mà HYEC đang làm. Nhưng cũng cần có những bàn tay như anh TED, Pantherson, Nhowhiterose....và hiện tại HYEC cũng đang có những bạn thành viên yêu mến HYEC. Em cũng thế. Mong HYEC cũng như những người đã sáng lập ra HYEC hay những người đang là "đứng đầu" HYEC luôn nghĩ tới Gia Đình này nhé. Nhưng trăn trở của anh và tình yêu của anh dành cho HYEC...em đã hiểu ít nhiều. Hy vọng anh sẽ biết tất cả chúng thành sự thật. Thân.
WINGS
Sergechrono85 - 13.10.2005
Chẳng hiểu sao tự nhiên tôi lại nhớ đến một câu nói đại loại như thế này: "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho bạn mà hãy tự hỏi bạn đã làm gì cho Tổ quốc". Có thể câu nói này không hoàn toàn phù hợp trong hoàn cảnh này nhưng có lẽ phần nào đó cũng đúng. Tôi không hề thấy lạ khi đọc những bài viết của deny_me và pc82 bởi chính tôi cũng đã từng có những cảm giác như vậy vài tháng trước.
Khi mới chân ướt chân ráo lên lớp nâng cao, tui gần như không quen ai cả, bạn tập cùng ở lớp cơ bản thì đã nghỉ tập. Lúc đấy thực sự tôi cảm giác cô độc vô cùng, tập thì toàn tập một mình, nghe thấy thầy nói từ "vào đôi" thì quay mặt đi thẳng ra phía gương(bây giờ hình như tôi vẫn có phản xạ đấy). Thỉnh thoảng lắm mới có người tập cùng thì chẳng qua là do hôm đấy partner của người ta nghỉ tập còn không chỉ sau 1,2 buổi là không thấy đến lớp nữa(hix, không hiểu có phải do sợ tập với mình quá không). Lúc đấy nhìn những thành viên cũ thân thiết với nhau, tôi chỉ mong được là một người trong số họ, được mọi người quan tâm và biết đến. Nhưng (lại nhưng) tôi vốn không phải người khéo léo giỏi giao tiếp, ăn nói thì cộc cằn, thô lỗ, muốn làm quen với rất nhiều người nhưng chẳng biết cách đành lặng im quan sát. Nhưng chính nhờ sự quan sát trong câm lặng đấy mà không biết từ bao giờ tui dường như cảm nhận được tính cách, tình cảm của mỗi người. Tôi thích được thấy niềm vui của các bạn khi tập luyện, thích được nghe giọng nói và những nụ cười của mọi người. Dù chưa hề quen biết nhưng dần dần tôi cảm thấy gắn bó và yêu quí mọi người vô cùng.
Ngày tháng trôi qua tui đã trở thành một thành viên của cả tập thể, được mọi người đón nhận lúc nào không hay . Lúc đầu có thể chỉ do suốt ngày thấy mặt mình trên phòng tập nên một vài người ra hỏi thăm, rồi do đi tập suốt nên làm quen được với một số người cũng hay đến lớp như anh Gibbon "mặt lạnh"(dạo này đỡ hơn nhiều rồi), anh Hiệp "gà", rồi anh Khoa, Thắng, chị Hương,v.v.v Sau đó thì quen Cẩm Vân, được kết nạp vào "hội HYEC chuối" gồm Thạch chuối(tên này có vẻ hợp với mình), Vân chuối, Long chuối, Quân chuối, Lương chuối, Oanh chuối, a.Hiệp chuối, .v.v.v. chuối. Nhớ hồi đấy ai học ở HYEC cũng bị đặt biệt danh là "chuối" hết, nghe vừa buồn cười vừa thân thiết như anh em một nhà vậy. Cả thầy Sơn cũng bị gọi lén là "thầy Sơn chuối"(cái này là do Cẩm Vân đặt đấy, ko phải do em đâu). Sau này có thêm một vài loại cây quả nữa, như "Bông Mía" hay "Đức chôm chôm" chẳng hạn. Và chính những lúc sống giữa mọi người, tôi như tìm thấy được nơi nghỉ chân thanh bình cho cuộc sống của mình, nơi mà tôi không phải lo lắng, suy nghĩ, nơi tôi có thể sống thật với bản thân mình nhất. Trước đây, có những thời gian dài tôi không cười lấy một tiếng, nếu có những lúc cười đùa cũng rất ít và thường chỉ là những lúc ngồi cùng mấy đứa bạn thân nhất. Nhưng mới chỉ vài hôm trước ở trên HYEC chị Bông Mía đã phải nhận xét:"Lúc nào cũng thấy Thạch cười toe toét". Nghe nhận xét tôi mới giật mình thấy mình thay đổi quá nhiều, và tôi biết ơn tất cả về những thay đổi đó.
Chậc, định viết vài dòng ai ngờ lan man một lúc ra cả một bài dài lê thê thế này. Chắc sẽ có nhiều người lười đọc không đọc đoạn trên (thế có lẽ tốt hơn) nhưng có một điều ngắn gọn từ kinh nghiệm của bản thân tôi muốn nói với tất cả những thành viên mới lên và sắp lên HYEC thế này:ở nơi đây bạn hãy mở rộng lòng mình, hãy yêu mến tất cả đừng lo lắng và ngại ngùng chắc chắn bạn sẽ được nhận lại những điều vô giá trong cuộc sống, đó là niềm vui bất tận, là tình cảm chân thành, sự quan tâm chia sẻ và những người bạn tốt nhất bạn có thể có

 

 

Thành viên tiêu biểu


Ảnh ngẫu nhiên

xuka.jpg

Các buổi học sắp tới