| Khai giảng Dancesport tháng 09.2008 |
|
||||||||
| DanceFan |
| Viết bởi Tedison |
|
Tedison - 17/04/2004 : Chẳng thiếu ngày nào, tôi đến lớp khiêu vũ. Tuần chỉ một ngày vào chủ nhật, nhưng trong hai tháng trời liên tục như vậy cũng là cho tôi mất nhiều thời gian cho dù chẳng bao giờ tôi bước ra sàn tập, vì sao thế? Đơn giản, tôi không phải là người yêu thích khiêu vũ, tôi chỉ là người tổ chức, tôi tổ chức theo gợi ý của thày hiệu trưởng một trường học có tiếng ở Hà nội. Lớp học từ 30 người, giờ chỉ còn hơn chục người, địa điểm không có, lớp học không sôi nổi vì thiếu sức trẻ, thày giáo là một chú có tuổi.
Và cái ấn tượng "trẻ và hiền" lại cho tôi một cảm giác ngược lại về khả năng của anh ta tại một quán Cafe đêm trên đường Đại Cồ Việt, đối diện với phố đường vào trường Bách Khoa, 23h đêm, yên tĩnh. Tôi chẳng hiểu gì về Quicksteps, cũng chẳng hiểu vì sao dance lại là Sport, tôi chỉ tin anh ta. Lớp học đông hơn, vui hơn. Anh thể hiện là một người làm việc nghiêm túc. Những câu nói dí dỏm cùng những tiếng cười của học viên tràn ngập trong những giờ dạy của anh. Điều đó cũng chẳng lạ gì khi lại ở trong chính một con người không cho ai ngồi xem khi anh ta đang dạy, một là đứng dậy cùng học, hai là ra khỏi lớp đi về. Tôi cũng chẳng phải ngoại lệ, tôi cũng phải đứng vào hàng để duy trì kỷ luật của lớp học còn non nớt khi mới thành lập này. Hình như nhịp điệu có sẵn trong con người tôi, khi bị ép buộc phải đứng lên và dậm chân theo bản nhạc Chacha Besame Mucho, tôi không còn "ngượng ngùng" như trước nữa. Tôi mất 2 phút và 4 tháng trước đó để hiểu rằng, đó là khiêu vũ.
|
