| Khai giảng Dancesport tháng 09.2008 |
|
||||||||
| Chút cảm nhận của Sergechrono85 ( SoloDancer ) |
| Viết bởi Sergechrono85 |
|
Sergechrono85 - 25.08.2005 Ngày xửa ngày xưa cũng chưa lâu lắm có một kẻ chuyên lang thang trên TTVN, mỗi ngày suốt 10-12 tiếng hắn lang thang vô định khắp các forum, đọc mỗi nơi một ít, viết mỗi nơi 1,2 bài rồi lại chuyển sang nơi khác. Nhưng sau suốt thời gian dài lang thang hắn đã quá mệt mỏi rồi mà mãi vẫn không tìm thấy nơi dừng chân cho mình. Bởi nơi đâu hắn đến cũng chỉ thấy toàn là những câu chuyện phiếm hay những vụ tranh cãi mãi mãi không bao giờ dứt mà dần dần hắn muốn tránh xa. Thỉnh thoảng lắm hắn mới bắt gặp những thông tin có ích hay những câu chuyện lí thú. Một ngày kia hắn ta lạc chân bước vào một forum lạ lẫm, thấy một topic có cái tên cũng rất kì lạ đối với hắn, một cái tên topic mới đọc tưởng như bình thường nhưng dường như chứa đựng biết bao tình cảm. Thế là hắn bắt đầu đọc những mẩu chuyện về những con người mà hắn không quen, về một nơi mà hắn chẳng biết là ở đâu cả. Nhưng hắn đã đọc, đọc mãi vã cảm thấy thích đọc những câu chuyện ấy vô cùng! Những mẩu chuyện ngắn tưởng như chỉ là những phút giây bồng bột của cảm xúc hay những câu chuyện riêng tư giữa những người xa lạ nhưng khi đọc sao hắn lại cảm thấy được sự vui tươi và chân thành, sự thân thiện và ấm áp, sự cảm thông và chia sẻ ... mà đã từ lâu hắn đã lãng quên. Hắn thấy mình cũng như là một phần của cái tập thể tuyệt vời ấy, cũng thực sự được trải qua những kỉ niệm, những vui buồn như mọi người. Lúc đấy nếu có một điều ước hắn chỉ ước mình thực sự được quen biết, được trở thành một người trong tập thể ấy. Hắn chỉ muốn chạy đi đăng kí học ngay lập tức. Nhưng rồi thời gian trôi qua mà hắn mãi không sắp xếp được thời gian để đi học, cũng chẳng biết đích xác nơi đấy ở đâu nữa. Thế là dần dần mọi chuyện đi vào quên lãng cho đến một ngày.... Đứa bạn thân của hắn rủ hắn đi học nhẩy vì bạn trai của nó không đi được. Hắn cũng ừ đại chấp nhận đi cùng nó 2 tháng. Lúc đó hắn nghĩ rất đơn giản:"cái môn dễ òm đấy đến vừa tập vừa chơi chỉ cần đến 2 tháng là xong ý mà". Nhưng ngay từ buổi tập đầu tiên hắn đã thấy thích lớp học mới này. Hắn thích nghe những bản nhạc mà thầy bật, thích nhìn thầy và cô tập với nhau, thích cãi nhau với bạn hắn xem đứa nào nhẩy đúng hơn, bắt chước thầy giống hơn. Hẵn cũng thích xem các bạn ở lớp nâng cao tập những hành động "kì quặc" nhưng cũng rất đẹp mà hắn chưa từng thấy bao giờ. Chính những người bạn này đã truyền tình yêu và niềm đam mê khiêu vũ cho hắn, khiến hắn quyết tâm theo học lên nữa và ước mơ có 1 ngày sẽ được tập cùng các bạn. Nhưng ngày đó có một điều làm hắn rất thắc mắc không hiểu vì sao hắn thấy nơi này như thân quen lắm với hắn. Hắn thấy thầy, các anh ở đây trông rất quen như đã từng thấy ở đâu đó rồi(hắn có trí nhớ rất tốt mà, chỉ cần nhìn thấy ai đó một lần là hắn mãi mãi không quên). Rồi một hôm hắn thấy một "cô bé" lon ton chạy vào lớp học. Hắn chưa từng gặp cô bé bao giờ nhưng chợt trong hắn trỗi dậy một niềm tin, hắn tin là hắn đã từng thấy cô bé, biết cả tên gọi và tính cách của cô bé nữa. Và rồi nhờ có cô bé mà hắn nhớ lại tất cả, nhớ về cái topic ngày nào hắn đã đọc, nhớ về những bức ảnh hắn đã xem. Thật không tin nổi chỉ là do tình cờ mà hắn lại đến đúng nơi ngày xưa hắn đã muốn đến, gặp được đúng những người hắn đã từng muốn làm bạn. Thời gian lại trôi qua, tuy chỉ rất ngắn thôi nhưng hắn biết mình đã chọn đúng nơi để gắn bó. Không nơi đâu như ở nơi này hắn có thể cảm thấy thư giãn và thoải mái đến thế. Hắn đến lớp ngày càng nhiều, tập cũng rất chăm. Lúc đầu hắn muốn tập giỏi thật nhanh để có thể thực hiện được ước mơ ngày đâu đi học. Nhưng dần dần hắn nhận ra, hắn tập đơn giản chỉ bởi hắn yêu chính bản thân khiêu vũ và những cảm giác khiêu vũ đã mang lại cho hắn. Có nhiều khi hắn lên lớp chỉ đơn thuần để ngồi nghe nhạc và ngắm nhìn mọi người tập luyện. Hắn thích nhìn mọi người lên đây vui vẻ hoà mình vào những điệu nhạc mà quên đi tất cả những lo âu, trăn trở và toan tính thường ngày, thích được đi uống nước mía cùng mọi người, nghe mọi người cười đùa, nói chuyện. Bản chất hắn hơi ngại và không giỏi giao tiếp với người lạ nên hắn thường chỉ biết lặng lẽ cảm nhận niềm vui của mọi người, tuy nhiên chính nơi đây hắn được mọi người lại vô cùng cởi mở chào đón và giúp đỡ. Ngay cả những người bề ngoài nhìn tưởng lạnh lùng nhưng bên trong hắn cảm thấy được cả một trái tim nhiệt thành nhất. Chính lớp học này và những con người ấy đã giúp hắn có được những giây phút tuyệt vời, những kỉ niệm tuyệt đẹp mà hắn sẽ chẳng thể bao giờ quên. Bây giờ hắn chỉ sợ một điều mà thôi, đó là một ngày nào đó hắn sẽ phải xa rời nơi này, xa rời những người bạn lớn mà hắn vừa mới có được. Nhưng hắn biết chắc dù có đi đâu chăng nữa cái tên HYEC thân thương sẽ mãi vang lên trong lòng hắn cũng như bao nhiêu thành viên khác nữa.
|
